Béo phì – thủ phạm gây ra tiểu không tự chủ

Bạn có biết cứ tăng 5 đơn vị chỉ số khối lượng cơ thể (BMI) làm tăng 20 – 70% nguy cơ tiểu không tự chủ?

Tiểu không tự chủ (tiểu són) là một khái niệm để chỉ việc bàng quang không có khả năng giữ nước tiểu và có thể gây rỉ tiểu, đặc biệt là khi hắt hơi, khi cười hoặc trong bất kì tình huống nào có sự gây tăng áp lực trong ổ bụng.

Tiểu không tự chủ ảnh hưởng đến gần 50% phụ nữ trung niên và lớn tuổi [2], gây giảm trầm trọng chất lượng cuộc sống của bệnh nhân và chiếm đến hơn 30 tỷ đô cho chí phí điều trị trực tiếp hàng năm tại Hoa Kỳ [3].

Béo phì và tiểu không tự chủ (tiểu són) là hai rối loạn phổ biến và có xu hướng cùng xuất hiện trên một người bệnh. Các nghiên cứu dịch tễ học cho thấy rằng béo phì là một yếu tố nguy cơ lớn và phổ biến gây ra tiểu không tự chủ: tăng 5 đơn vị chỉ số khối lượng cơ thể (BMI) liên quan đến việc tăng 20 – 70% nguy cơ mắc chứng tiểu són. Đặc biệt, theo một nghiên cứu về ở Hàn Quốc thì từ tuổi 30 trở đi, phụ nữ béo bụng hoặc vòng eo lớn có tỷ lệ cao dẫn đến tình trạng này [4].

Béo phì gây ra tiểu không tự chủ
Béo phì là nguyên nhân lớn gây ra tiểu không tự chủ

Giải thích nguyên nhân béo phì gây ra tiểu không tự chủ

Hiện nay, cơ chế của thừa cân, béo phì gây ra rối loạn tiểu tiện hay tiểu không kiểm soát chưa được làm rõ. Một số giả thiết cho rằng ở bệnh nhân béo phì, sàn chậu chịu áp lực lớn trong thời gian kéo dài. Áp lực ổ bụng tăng gây tăng áp lực bàng quang và sự di động niệu đạo gây nên sự mất ổn định quá trình tiểu tiện, dẫn đến bàng quang hoạt động quá mức. Giống như mang thai, béo phì có thể gây ra áp lực kéo dài và làm suy yếu cơ bắp, thần kinh và cấu trúc sàn chậu.

Việc giảm cân có vai trò tích cực trong quá trình điều trị và kiểm soát tiểu không tự chủ, giảm 5% trọng lượng cơ thể ban đầu được chứng minh là giúp làm giảm mức độ nghiêm trọng của tiểu không tự chủ và giúp cải thiện chất lượng cuộc sống ở phụ nữ béo phì.

Hãy nhớ són tiểu hoàn toàn có thể kiểm soát. Trong đó, biện pháp đầu tiên bạn cần làm chính là giảm cân kết hợp với chế độ tập luyện cùng các các bài tập sàn khung chậu và xây dựng chế độ ăn uống lành mạnh cho chính mình.

Tài liệu tham khảo:

  1. Mokdad AH, Ford ES, Bowman BA, Dietz WH, Vinicor F, Bales VS, Marks JS. Prevalence of Obesity, Diabetes, and Obesity-Related Health Risk Factors, 2001. 2003;289(1):76-79. doi:10.1001/jama.289.1.76
  2. Wetle, T., Scherr, P., Branch, L. G., Resnick, N. M., Harris, T., Evans, D. and Taylor, J. O. (1995), Difficulty with Holding Urine Among Older Persons in a Geographically Defined Community: Prevalence and Correlates. Journal of the American Geriatrics Society, 43: 349–355. doi:10.1111/j.1532-5415.1995.tb05806.x
  3. Wilson L1,Brown JSShin GPLuc KOSubak LL. Annual direct cost of urinary incontinenc, Obstet Gynecol. 2001 Sep;98(3):398-406.
  4. Myung Ok Han, Nan Young Lee, Hye Soon Park, Abdominal obesity is associated with stress urinary incontinence in Korean women, International Urogynecology Journal, 10.1007/s00192-005-1356-8.